UNTAMED [A HOUSE OF NIGHT] chapter 2.1

UNTAMED

[A HOUSE OF NIGHT]

P.C. CAST and KRISTIN CAST

trans: Helfleur

chapter 2.1

OK, tôi nghĩ rằng cô ấy đã quay trở lại là một con người, nhưng thậm chí từ nơi tôi đang ngồi tôi có thể nhìn thấy dấu ấn của Aphrodite đã trở lại. Đôi mắt lạnh màu xanh của cô ta quét qua quán ăn tự phục vụ làm cho những người nhìn xung quanh mắc kẹt trong nụ cười khinh bỉ trước khi chuyển sự chú ý của mình trở lại Darius và để cho bàn tay của cô ta nấn ná trên ngực của người chiến binh to lớn.

“Đó là sự ngọt ngào của bạn đưa tôi đến phòng ăn. Anh nói đúng. Không nên đánh mất hai ngày để giảm kì nghĩ ngắn ngủi của tôi. Với tất cả sự điên cuồng xảy ra xung quanh đây, tốt nhất là ở lại trên khuôn viên trường, nơi mà chúng ta có thể được bảo vệ. Và vì anh nói anh sẽ đóng quân tại cửa kí túc xá của chúng tôi, nên đây chắc chắn là nơi hấp dẫn và an toàn nhất”. Cô ta âu yếm nói với anh. Jeesh, Cô ta thật thối tha. Nếu tôi không thật sự ngạc nhiên khi nhìn thấy cô ta, tôi hẵn sẽ bịt miệng những tiếng ồn một cách thích hợp. Tiếng ồn ào, hiển nhiên.

“Và tôi phải quay về vị trí của mình. Chúc ngủ ngon, quý cô của tôi”, Darius nói. Anh đưa cho cô ta một cây cung rất sắc. Làm cho anh ta trông giống như một trong những hiệp sĩ, lãng mạn, đẹp trai, trừ đi ngựa và áo giáp bóng loáng, trở lại từ trong ngày. “Thật vui khi phục vụ cho cô”. Anh ta cười với Aphrodite một lần nữa trước khi di chuyển gọn gàng những bước chân của anh ta và rời khỏi quán ăn tự phục vụ.

“Và tôi sẽ đánh cược đó là một niềm vui để phục vụ bạn”, Aphrodite nói với giọng lẳng lơ nhất của cô ta khi anh ta đã đi khá xa. Sau đó, cô ta quay lại đối mặt với sự chậm chạp và yên lặng của phòng ăn. Cô ta nhấc một chân mày hoàn hảo lên và tặng cho mọi người một nụ cười khinh bỉ đặc trưng của cô ta. “Gì thế? Bạn trông như chưa từng thấy sự rực rỡ trước đây. Quỷ quái, tôi chỉ mới đi một vài ngày. Bộ nhớ ngắn hạn của bạn nên tốt hơn. Nhớ tôi? Tôi là con chó cái rực rỡ tất cả các bạn thích ghét”. Khi chẳng ai nói gì hết, cô ta trợn tròn mắt. “Oh, sao cũng được”. Cô ấy đến quầy salad trộn và bắt đầu làm đầy đĩa của mình như đã phá vỡ sự kiềm chế cuối cùng và tất cả mọi người tạo ra những âm thanh thô lỗ và quay lại với thức ăn của mình một cách thô bạo.

Không hiểu rõ, Tôi chắc chắn Aphrodite trông giống như cái tôi kiêu căng bình thường của cô ta. Nhưng tôi có thể thấy sự lo lắng và căng thẳng của cô ta thực sự là. Địa ngục, Tôi biết rõ cô ta cảm thấy thế nào – tôi chỉ cần đi xuyên qua những cuộc chiến đấu của bản thân. Trên thực tế, tôi hiện đang bị kẹt ở giữa cùng với cô ta.

“Tôi cứ tưởng cô ta đã trở lại làm con người”, Damien nói nhỏ để tất cả chúng tôi nghe thấy. “Tuy nhiên, cô ta đã có lại dấu ấn”.

“Cách của nữ thần Nyx là huyền bí”, tôi nói, cố gắng để âm thanh khôn ngoan. [Ở đây mình dịch Mysterious = huyền bí]

“Tôi đang nghĩ cách của nữ thần Nyx là từ M khác, bà chị sinh đôi,” Erin nói. ”Chị có thể đoán nó?” [Ý của Erin là theo cô ấy thì không phải Mysterious mà là 1 từ bắt đầu bằng chữ M khác]

“Cực kì sai lầm?” Shaunee nói. [Nguyên văn là “Majorly messed up?”. Mình thật sự ko biết dịch thế này đúng không nữa :-<]

“Chính xác”, Erin nói.

“Đó là ba từ”, Damien nói.

“Oh, Tôi không phải là một giáo viên như thế”, Shaunee nói với anh ấy. “Hơn nữa, vấn đề là Aphrodite là một mụ phù thủy, và chúng ta phần nào hy vọng nữ thần Nyx thả cô ta khi dấu ấn cũa cô ta đã biến mất”.

“Nhiều hơn so với phần nào hy vọng, Bà chị sinh đôi ạ”, Erin nói.

Mọi người nhìn chằm chằm vào Aphrodite. Tôi cố gắng nuốt salad xuống họng. Nhìn xem, đây là thỏa thuận: Aphrodite từng là phổ biến nhất, mạnh mẽ, người làm hư những ma cà rồng tập sự tại Ngôi nhà bóng đêm. Kể từ khi cô ta vượt qua Đại trưởng thượng, Neferet, và hoàn toàn bị tẩy chay, cô ta đã bị giáng xuống thành một ma cà rồng tập sự hay gây chuyện tại Ngôi nhà bóng đêm.

Tất nhiên, kì dị (và tôi là một điển hình), cô ta và tôi là cùng một loại, ngẫu nhiên trở thành bạn bè – hay ít ra là, đồng minh. Không phải là chúng tôi muốn nhiều người biết điều đó. Tuy vậy, tôi đã lo lắng cho cô ta khi cô ta biến mất, mặc dù Stevie Rae đã đuổi theo cô ta. Ý tôi là, tôi đã không nghe tin tức gì từ hai người trong hai ngày qua.

Đương nhiên, những người bạn khác của tôi – cụ thể là Damien, Jack và Hai chị em sinh đôi – ghét cay ghét đắng cô ta. Vì vậy, phải nói là họ bị sốc và không hài lòng khi Aphrodite đi trực tiếp đến gian bàn của chúng tôi và ngồi bên cạnh tôi như là một việc hoàn toàn không cần trình báo, to lớn như hiệp sĩ trong bộ phim điện ảnh Indiana Jones đã nói: “ Anh đã chọn kém” khi kẻ xấu đã chọn sai ly để uống và cơ thể hắn tan rã.

“Thật không lịch sự, ngay cả khi đó là một người đẹp tuyệt vời”, Aphrodite nói trước khi cắn một miếng salad của mình.

“Những thứ cô đang làm trong địa ngục à, Aphrodite?” Erin hỏi.

Aphrodite nuốt rồi nháy mắt giả vờ vô tội với Erin. “Ăn, người đần độn”, Cô ta nói ngọt ngào.

“Đó là một khu No-ho [1]”, Shaunee nói, cuối cùng đã khôi phục được khả năng nói chuyện của mình.

“Yeah, nó được đăng lại ở đây”, Erin nói, chỉ vào một dấu hiệu giả trên mặt sau ghế của họ.

“Tôi ghét lặp lại ý kiến tôi đã nói trước đây, nhưng trong trường hợp này thì tôi ngoại lệ. Vì vậy, tôi nói lại lần nữa: đi chết đi Dorkamese Twins”. [“Dorkamese Twins” là tên mà Aphrodite thích gọi Hai chị em sinh đôi Shaunee và Erin. Dịch sang tiếng việt thì tớ không biết dịch sao nữa >”<]

“Chính là nó”, Erin nói, hầu như không thể tự giữ giọng nhỏ xuống. “Cô chị sinh đôi và tôi sẽ tát cái dấu ấn chết tiệt ra khỏi mặt cô”.

“Đúng, có lẽ lần này nó sẽ mất đi”, Shaunee nói.

“Dừng lại”, tôi nói. Khi Hai chị em sinh đôi quay nghiêng nhìn xiên một cách bực mình vào tôi, tôi cảm thấy dạ dày của tôi thắt chặt. Họ thật sự ghét tôi nhìu như họ đang làm? Trái tim tôi đau đớn khi nghĩ về nó, nhưng tôi nâng cằm lên và nhìn thẳng vào họ. Nếu tôi hoàn thành quá trình biến đổi ma cà rồng, tôi một ngày nào đó sẽ là Đại trưởng thượng của họ, và có nghĩa là họ phải lắng nghe tôi tốt hơn. “Tụi tớ đã được thông qua việc này. Aphrodite bây giờ là một phần của Con gái bóng đêm. Cậu ấy cũng là một phần vòng tròn của chúng ta, và cậu ấy có năng lực của Đất”. Tôi do dự, tự hỏi cô ta vẫn còn mối quan hệ đó, hay đã mất đi nó khi từ ma cà rồng trở lại thành con người và sau đó, rõ ràng, trở lại thành ma cà rồng tập sự một lần nữa, những chỉ là điều đó quá khó hiểu, vậy nên tôi vội vã. “Các cậu biết là các cậu đã đồng ý chấp nhận cô ấy trong từng vị trí,  mà không gọi tên và đào bới hận thù”.

Hai chị em sinh đôi không nói bất cứ điều gì, nhưng giọng của Damien, âm thanh khác với cá tính của cậu ấy, quả quyết và vô cảm, đến tử phía bên kia của tôi. “Chúng tôi đồng ý điều đó, nhưng chúng tôi không đồng ý làm bạn với cô ta”.

“Tôi không nói rằng tôi muốn làm bạn bè với cậu”, Aphrodite nói.

“Đúng đấy, chó cái!” Hai chị em sinh đôi nói cùng lúc.

“Bất cứ điều gì”, Aphrodite nói, di chuyển như cô ta lấy khay và rời đi.

Tôi muốn mở miệng nói với Aphrodite ngồi xuống và Hai chị em sinh đôi im lặng khi một tiếng động kỳ lạ vang vọng xuống sảnh và thông qua các cánh cửa truyền đến quán ăn tự phục vụ.

[1]: http://en.wikipedia.org/wiki/NoHo

UNTAMED [A HOUSE OF NIGHT] chapter 1

UNTAMED

[A HOUSE OF NIGHT]

P.C. CAST and KRISTIN CAST

trans: Helfleur

chapter 1

The caw! Caw! Cawing! Tiếng kêu của con quạ ngu ngốc theo tôi cả buổi tối ( Vâng, chính xác hơn, là cả ngày — nguyên nhân, bạn biết đấy, tôi là một ma cà rồng tập sự và chúng tôi có toàn bộ vấn đề quay quanh ngày và đêm). Dù sao đi nữa, tôi đã không được ngủ vào ngày hôm qua. Nhưng giấc ngủ tồi của tôi hiện giờ là thứ dễ dàng nhất để đối phó với cuộc sống thực tồi tệ khi những người bạn của bạn đều giận bạn. Tôi nên biết, tôi là Zoey Redbird, là một nữ hoàng hiện thời không thể tranh cãi mà làm bạn của tôi tức giận.

 

Persephone, một con ngựa cái lớn màu nâu đỏ là thứ mà tôi có thể tự chăm sóc miễn là tôi còn sống ở Ngôi nhà bóng đêm, để đầu của cô ấy vòng quanh và đánh hơi má của tôi. Tôi hôn lên mõm của và quay trở lại chải cái cố bóng mượt của cô ấy. Việc chả chuốt cho Persephone luôn luôn giúp tôi suy nghĩ và làm tôi cảm thấy tốt hơn. Và tôi xác định cần trợ giúp với cả hai thứ đó.

 

“Đúng vậy, do đó, tao đã xoay xở để tránh cuộc đối đầu lớn hai ngày qua,” Tôi nói với mare. “Ừ, tao biết hiện giờ họ ở trong quán ăn tự phục vụ, ăn bữa ăn tối trong khi tất cả bọn họ đi với nhau và hoàn toàn bỏ rơi tao”.

 

Persephone đã khịt khịt mũi và trở về nhai cỏ.

 

“Uhm, tao nghĩ họ cũng là do phản xạ. Chắc chắn, tao đã nói dối họ, nhưng nó chủ yếu là do thiếu xót. Và, uhm, tao giữ một vài chuyện không nói với họ. Phần lớn là tốt cho họ.” Tôi thở dài. Vâng, những chuyện về  Stevie Rae không phải người chết là muốn tốt của họ. Chuyện về tôi có một thứ với Loren Blake – Thi sĩ ma cà rồng đạt Giải thưởng tối cao và giáo sư tại Ngôi nhà bóng đêm, đó là muốn tốt cho tôi. “Tuy nhiên vẫn còn”. Persephone hất một tai để lắng nghe tôi. “Họ đang thực sự phán xét”.

 

Persephone khịt khịt mũi một lần nữa, tôi thở dài một lần nữa, tôi không thể tránh được chúng nữa.

 

Sau khi cho cô ngựa ngọt ngào một cái vuốt nhẹ cuối cùng, tôi đi bộ chậm chạp ra khỏi chuồng của cô ấy đến phòng ăn và đưa lên mảng tường bàn chải ngựa và bàn chải bờm/đuôi mà tôi đã sử dụng cho cô ấy vài giờ trước.

 

Tôi hít thở thật sâu mùi da và ngựa, để cho hỗn hợp nhẹ nhàng làm dịu thần kinh của tôi.  Bắt lấy sự phản xạ của tôi trong cửa sổ thủy tinh trơn tru của phòng ăn, tôi tự động chạy làm cho ngón tay của tôi xuyên qua mái tóc đen, cố gắng làm cho nó trông không quá rối. Tôi đã được đánh dấu như là một ma cà rồng tập sự và chuyển đến Ngôi nhà bóng đêm chỉ hơn hai tháng, nhưng tóc tôi dễ thấy đã dày hơn và dài hơn. Và mái tóc tuyệt đẹp này chỉ là một trong rất nhiều sự thay đổi của tôi ở đây. Một trong số đó là vô hình như một thực tế rằng tôi có mối quan hệ với cả năm thể vật chất. Một trong số đó nữa là dường như có thể nhìn thấy hình xăm độc đáo đóng khung một cách phức tạp trên khuôn mặt của tôi, hình xoắn kỳ lạ và sau đó, không giống như bất kì ma cà rồng tập sự hay ma cà rồng trưởng thành nào, hình xăm màu ngọc bích lây lan xuống cổ và vai của tôi, dọc theo xương sống của tôi, và gần đây nhất, đã di chuyển xung quanh thắt lưng của tôi, một thực tế nhỏ là không một ai ngoại trừ con mèo của tôi – Nala, nữ thần Nyx của chúng tôi , và tôi biết.

 

Giống như người tôi có thể biểu thị?

 

“Vâng, ngày hôm qua bạn đã có không chỉ một, mà là ba người bạn trai”, tôi nói chính mình với đôi mắt đen và nụ cười nữa hoài nghi được phản chiếu trong kính. “ Nhưng bạn cố định điều đó, không phải sao? Hôm nay không những bạn không còn một người bạn trai nào, mà còn không có một ai tin tưởng bạn ít nhất là một lần nữa, tôi không biết, một năm nào đó rất xa hoặc là cứ như vậy”.  Vâng, ngoại trừ Aphrodite, người hoàn toàn kì dị và đã biến mất hai ngày trước bởi vì cô ta bất ngờ biến thành một con người, và Stevie Rae, người đuổi theo Aphrodite bị biến thành con người một cách kì dị bởi vì cô ấy có thể đã gây ra vấn đề đó khi tôi liệng một vòng tròn và đưa cô ấy từ đứa trẻ chết đi sống lại đáng sợ sang một – ma – cà –  rồng – mang – hình – xăm – màu – đỏ. “Dù bằng cách nào”, Tôi nói lớn với chính mình, “Bạn chế ngự để chỉ gây rối với tất cả những người đã chạm vào cuộc sống của bạn. Tốt lắm!”

 

Môi tôi thật sự đã bắt đầu run và tôi cảm thấy sự chua chát của nước mắt trong mắt tôi. Không.  Đôi mắt đỏ hoe của tôi sẽ không làm nên bất kì điều tốt đẹp nào. Ý của tôi là, nghiêm túc, nếu nó đã làm, sau đó bạn của tôi và tôi sẽ hôn (tốt, không phải theo nghĩa đen) và đã làm vào nhiều ngày trước. Tôi chỉ cần đi để đối mặt với họ và bắt đầu cố gắng làm những điều đúng đắn.

 

Đêm cuối tháng mười hai mát mẻ và có một ít sương mù. Các ánh đèn khí trên vỉa hè trải dài từ chuồng ngựa và sân vận động của trường đến tòa nhà chính lung linh với các quầng sáng nhỏ màu vàng, trông đẹp và cổ kính. Trên thực tế, toàn bộ khuôn viên của Ngôi nhà bóng đêm đều tuyệt đẹp và luôn làm tôi nghĩ đến một thứ gì đó thuộc về huyền thoại Arthurian ở thế kỉ 21. Tôi yêu nơi này, Tôi nhắc nhở chính mình. Đây là nhà của tôi. Đây là nơi tôi thuộc về. Tôi sẽ làm nó phù hợp với những người bạn của tôi, và sau đó mọi thứ sẽ ổn.

 

Tôi cắn môi và duy nhất chỉ lo lắng làm thế nào để làm nó phù hợp với những người bạn của tôi. Khi tinh thần căng thẳng của tôi bị gián đoạn bởi một tiếng vỗ ồn ào kì lạ lấp đầy không khí xung quanh. Một âm thanh nào đó đưa cảm giác ớn lạnh xuống cột sống của tôi. Tôi nhìn lên. Không có gì ở phía trên tôi ngoại trừ bóng đêm, bầu trời và những cây soài lớn xếp thành hàng trên vỉa hè. Tôi rùng mình, khoảnh khắc đi – bộ – qua – ngôi – mộ – của – chính – mình giống như một đêm đi từ êm đềm và mơ hồ sang bóng tối và độc ác.

 

Bám vào – bóng tối và độc ác? Vâng, đó chỉ là ngớ ngẩn! Những thứ tôi nghe có lẽ không có gì xấu hơn tiếng cơn gió xào xạc qua những cành cây. Jeesh, tôi đã lạc mất nó.

 

Tôi tự lắc đầu với chính mình, tôi tiếp tục đi bộ nhưng chỉ mới đi được vài bước khi nó lại xảy ra một lần nữa. Tiếng vỗ kì lạ ở phía trên tôi thực sự gây ra không khí, mà dường như lạnh hơn mười độ, dẫn đến rung động dữ dội chống lại làn da của tôi. Tôi tự động đánh một bàn tay lên trên, tưởng tượng dơi, nhện, và tất cả các loại của những thứ đáng sợ.

 

Những ngón tay của tôi xuyên qua hư vô, nhưng nó là hư vô lạnh lẽo, và một cơn đau băng giá cắt xuyên qua tay tôi. Hoàn toàn bối rối, tôi hét lên và ôm chầm lấy tay trước ngực. Trong một khoảnh khắc tôi không biết phải làm gì, và cơ thể của tôi đã tê liệt vì sợ hãi. Tiếng vỗ trở nên to hơn và cơn lạnh dữ dội hơn khi cuối cùng tôi xoay xở di chuyển. Tôi cúi đầu, tôi đã làm điều duy nhất tôi có thể làm. Đó là chạy đến cánh cửa gần nhất để vào trường.

 

Sau khi trượt vào bên trong, Tôi đóng sầm cánh cửa dày phía sau và thở hổn hển, quay sang nhìn xuyên qua cửa sổ cong nhỏ ở trung tâm cánh cửa. Bóng đêm di chuyển và lướt qua trước mắt tôi, giống như phủ sơn xuống một trang giấy đen tối. Tuy nhiên, cảm giác khủng khiếp của sự sợ hãi băng giá vẫn còn nán lại trong tôi. Điều gì đã xảy ra? Hầu như không nhận ra những gì tôi đã làm, tôi thì thầm, “Lửa, đến với tôi. Tôi cần sự ấm áp của Người”.

 

Ngay lập tức thể vật chất phản ứng, không khí xung quanh tôi được lấp đầy bởi nhiệt độ ấm áp của một ngọn lửa. Tuy nhiên nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ nhỏ, tôi ấn lòng bàn tay chống lên tấm gỗ thô của cánh cửa. “Ở ngoài đó”, tôi thì thầm. “Cũng truyền nhiệt của Người ra ngoài đó”. Với sự di chuyển của hơi nóng, thể vật chất di chuyển từ tôi, xuyên qua cánh cửa, và đổ tràn vào đêm tối. Có một âm thanh rít lên, như hơi nước bốc lên từ nước đá khô (cacbon đioxyt đậm đặc). Sương mù bị khuấy đục, dày và đầy nước, đem đến cho tôi cảm giác choáng váng chóng mặt làm tôi cảm thấy một chút buồn nôn, và bóng tối kì lạ bắt đầu bốc hơi. Sau đó nhiệt lượng đánh văng sự lạnh lẽo, và đột ngột như lúc bắt đầu, đêm trở về yên tĩnh và quen thuộc.

 

Điều gì vừa mới xảy ra?

 

Bàn tay đau buốt đã thu hút sự chú ý của tôi từ cửa sổ. Tôi nhìn xuống. Trên khắp mu bàn tay của tôi có những đường viền đỏ, như thể cái gì đó có vuốt, hoặc móng vuốt, đã quệt qua da thịt của tôi. Tôi chà xát tại những điểm trông đáng giận, nó đau nhói giống như một vết bỏng.

 

Sau đó cảm giác đánh tôi mạnh mẽ, cứng, áp đảo – và với giác quan thứ sáu nhận được của nữ thần tôi biết rằng tôi không nên ở đây một mình. Cái lạnh đã bị nhiễm độc trong đêm – một thứ gì đó ma quái đã đuổi theo tôi vào bên trong và vết viền sưng đầy của tay tôi – lấp đầy tôi với một lời tiên đoán khủng khiếp và lần đầu tiên trong một thời gian dài, tôi thực sự và hoàn toàn sợ hãi. Không phải cho bạn bè của tôi. Không phải cho bà ngoại của tôi hay người bạn trai cũ là con người của tôi, thậm chí không phải cho người mẹ ghẻ lạnh của tôi. Tôi lo sợ cho chính bản thân mình. Tôi không chỉ muốn hội hợp với những người bạn của tôi; mà hơn hết, Tôi cần họ.

 

Vẫn chà xát tay, tôi di chuyển chân của mình và biết rằng vượt qua mọi nghi ngờ tôi thà đối mặt với tổn thương và thất vọng của bạn bè còn hơn thứ bóng tối chờ đợi tôi trong sự che giấu của đêm đen .

 

Tôi lượn khoảng một giây bên ngoài cửa mở bận rộn của “phòng ăn” (quán ăn tự phục vụ tại trường) nhìn những người khác nói chuyện một cách dễ dàng và vui vẻ với nhau, tôi gần như choáng ngợp với mong muốn rằng tôi có thể chỉ là một ma cà rồng tập sự – mà tôi không có bất kì một khả năng phi thường nào hay trách nhiệm đi cùng với những khả năng đó. Trong giây lát, tôi muốn được bình thường một cách trầm trọng đến nỗi làm tôi khó thở.

 

Sau đó tôi cảm thấy sự chạm nhẹ của gió, làn da của tôi dường như ấm lên bởi sức nóng của ngọn lửa vô hình. Tôi ngửi được mùi của đại dương, mặc dù chắc chắn là không có đại dương gần Tulsa, Oklahoma. Tôi nghe tiếng chim hót và mùi cỏ mới cắt. Và tinh thần của tôi run lên với niềm vui thầm lặng bên trong tôi vì nó thừa nhận Nữ hoàng quyền năng của tôi đã trao tặng món quà là mối liên hệ với cả năm loại vật chất cho tôi: không khí, lửa, nước, đất, và linh hồn.

 

Tôi không bình thường. Tôi không giống bất kì một ai khác, ma cà rồng tập sự hay trưởng thành, và đó là sai trái khi tôi ước được khác đi. Và một phần không bình thường trong tôi nói rằng tôi phải đi vào đó và cố gắng làm lành với những người bạn của tôi. Tôi đứng thẳng và tìm kiếm xung quanh phòng ăn với ánh mắt rõ ràng tự thương hại, và dễ dàng tìm thấy nhóm đặc biệt của mình, ngồi ở gian bàn của chúng tôi.

 

Tôi hít một hơi dài rồi nhanh chóng đi về phía quán ăn tự phục vụ, đưa một cái gật đầu nhỏ hay nụ cười nhỏ cho những người xung quanh để họ nói chào với tôi. Tôi nhận thấy tất cả mọi người đều phản ứng lại tôi với sự pha trộn giữa tôn trọng và sợ hãi như thường lệ, điều này có nghĩa là những người bạn của tôi đã không nói những chuyện tồi tệ về tôi với mọi người. Nó cũng có nghĩa là Neferet đã không phát động hết mức, mở cuộc tấn công chống lại tôi. Vẫn chưa.

 

Tôi nhanh chóng nắm lấy món salad và một lon nước ngọt. Sau đó, cầm trên tay cái khay với trạng thái căng thẳng bất thường khiến ngón tay tôi trắng cả lên, tôi tiến thẳng đến gian bàn của chúng tôi và ngồi xuống chỗ ngồi quen thuộc của tôi bên cạnh Damien.

 

Khi tôi ngồi xuống, không một ai nhìn tôi, nhưng cuộc trò chuyện đơn giản của họ lập tức dừng lại như là một cái gì đó tôi hoàn toàn ghét. Ý của tôi là, có gì khủng khiếp hơn so với việc bạn đi bộ tới một nhóm bạn bè và tất cả im lặng để bạn biết chắc chắn rằng họ đang nói tất cả mọi thứ về bạn? Ugh.

 

– “Hi”, tôi nói, thay vì chạy đi hay bật khóc như tôi muốn.

 

Không ai nói bất cứ điều gì.

 

– “Vậy, có chuyện gì thế?” Tôi định hướng câu hỏi tại Damien, biết rằng anh bạn đồng tính của tôi là mối liên kết tự nhiên yếu nhất trong chuỗi đừng – nói – chuyện – với – Zoey.

 

Đáng buồn thay, đó là Hai chị em sinh đôi trả lời tôi và không phải là anh chàng đồng tính Damien, do đó lịch sự và nhạy cảm hơn.

 

“Not shit, phải không, cô em sinh đôi?” Shaunee nói.

 

“Đúng vậy, bà chị sinh đôi ạ, not shit. Vì chúng ta không thể được tin cậy để biết shit “, Erin nói. “ Bà chị sinh đôi, chị đã biết chúng ta hoàn toàn không đáng tin cậy chưa?”

 

“Mãi cho đến gần đây mới biết, cô em ạ, còn em?” Shaunee nói.

 

“Cho đến gần đây mới biết” Erin kết thúc.

 

Được rồi, Hai chị em sinh đôi không phải là cặp song sinh thực sự. Shaunee Cole là người lớn lên trên bờ biển phía Đông. Erin Bates là một cô gái tóc vàng lộng lẫy, được sinh ra ở Tulsa. Hai người gặp nhau sau khi được đánh dấu và chuyển đến Ngôi nhà bóng đêm cùng một ngày. Họ đi đôi với nhau ngay lập tức – nó giống như di truyền học và địa lý không tồn tại. Họ theo nghĩa đen trau chuốt câu chữ ý tứ cho nhau. Và tại thời điểm đó, họ đã nhìn trừng trừng vào tôi với vẻ nghi ngờ giận dữ.

 

Chúa ơi, họ làm tôi mệt mỏi.

 

Họ cũng làm cho tôi điên. Đúng, tôi giữ những bí mật với họ. Đúng, Tôi nói dối họ. Nhưng tôi phải làm vậy. Vâng, chính là tôi phải làm vậy. Và những chuyện tào lao thánh – thiện của Hai chị em sinh đôi đã đánh lên dây thần kinh cuối cùng của tôi.

 

“Cảm ơn hai cậu về lời bình luận đáng yêu đó. Và bây giờ tôi sẽ cố gắng yêu cầu một người không phải trả lời trong một phiên bản âm thanh stereo của Gossip Girl Blair đáng căm thù”. Tôi chuyển chú ý của tôi khỏi họ và nhìn thẳng vào Damien, mặc dù tôi có thể nghe thấy không khí tồi tệ của Hai chị em sinh đôi và đã sẵn sáng để nói cái gì đó, tôi hy vọng có một ngày họ sẽ hối tiếc. “Nè, tớ đoán những gì tớ thực sự muốn hỏi khi tớ nói ‘what’s up’ là bạn đã nhận thấy bất kì rung rợn, giống ma quỷ, sự xôn xao kì lạ nào đó ở bên ngoài vừa mới đây. Có không?”

 

Damien cao và thật sự là một chàng trai dễ thương với cấu trúc xương tuyệt vời lại sở hữu đôi mắt nâu ấm áp và diễm cảm nhưng là, vào khoảnh khắc này, cảnh giác và lạnh lùng hơn. “ một điều ma quái?” Cậu ấy nói. “Xin lỗi, tôi không biết bạn đang nói về chuyện gì”.

 

Trái tim tôi thắt lại khi nghe giai điệu xa lạ trong giọng nói của cậu ta, nhưng tôi tự nhủ rằng ít nhất cậu ta đã trả lời câu hỏi của tôi. “Trên đường từ chuồng ngựa về đây, có thứ gì đó đã tấn công tớ. Tớ thực sự không thể nhìn thấy thứ gì, nhưng nó rất lạnh và quét một vết viền sưng tấy lên tay tớ”. Tôi đưa tay lên để cho cậu ta thấy – và không có bất kì đường viền nào trên đó nữa.

 

Tuyệt.

 

Shaunee và Erin khịt mũi với nhau.  Damien nhìn thật sự, thật sự buồn. Tôi đang định mở miệng để giải thích rằng vết viền đó đã ở đây vào vài phút trước, khi Jack vội vã bước lên.

 

“Oh, hi! Tớ thật sự xin lỗi, tớ đến trễ, nhưng khi tớ mặc áo vào thì tớ thấy một vết bẩn ginormic ở ngay phía trước áo. Cậu có thể tin điều đó không?” Jack vừa nói vừa vội vã với khay thức ăn và ngồi tại vị trí của mình bên cạnh Damien.

 

“Một vết bẩn? Nó không phải trên chiếc áo dài tay màu xanh đáng yêu Armani mà cậu nhận được vào Giáng sinh, đúng không?” Damien nói, dịch sang để dành chỗ cho bạn trai của cậu ấy.

 

“Ohmigod, không! Tớ không bao giờ làm đổ bất cứ thứ gì lên nó. Tớ chỉ yêu nó và – “ Lời nói của cậu ta dừng lại đột ngột khi mắt cậu ta thoáng từ Damien sang tôi. Cậu ta nuốt khan “Oh, uh. Hi, Zoey.”

 

“Hi, Jack,” tôi nói và mỉm cười với cậu ta. Jack và Damien quen nhau. Họ là người đồng tính. Những người bạn của tôi và tôi, cùng với bất cứ ai không hẹp hòi và hoàn toàn không phê bình hành vi của người khác, thì cảm thấy tốt về đều đó.

 

“Tôi không nghĩ sẽ gặp cậu,” Jack bi bô. “Tôi nghĩ rằng bạn vẫn còn … uh … tốt …“ Giọng anh ấy nhỏ dần, trông có vẻ không thoải mái và khuôn mặt ửng hồng đáng yêu.

 

“Cậu nghĩ Tôi vẫn còn trốn trong phòng của tôi?” Tôi bổ sung cho cậu ta.

 

Cậu ta gật đầu.

 

“Không”, tôi nói một cách chắc chắn. “Tớ đã làm xong điều đó”.

 

“Well, la-te-da”, Erin bắt đầu, nhưng trước khi Shaunee có thể làm hành động phụ họa mà cô ấy thường làm, một tiếng cười gợi cảm đến từ cánh cửa phía sau chúng tôi làm mọi người ngoảnh lại và trố mắt ra nhìn một cách ngớ ngẩn.

 

Aphrodite bước vào phòng, cười trong khi cô nháy mắt với Darius – Một trong những chiến binh trẻ nhất và hot nhất của Con trai bóng đêm, người bảo vệ của Ngôi nhà bóng đêm – và đánh nhẹ mái tóc tuyệt vời của cô ta. Cô ta luôn luôn là người có thể làm tốt nhiều chuyện cùng một lúc, nhưng tôi hoàn toàn bị sốc bởi sự lãnh đạm, cực kì lạnh lùng, và thu thập ánh nhìn của cô ta. Chỉ hai ngày trước đây cô ta gần như đã chết và sau đó hoàn toàn bối rối bởi vì dấu ấn hình mặt trăng lưỡi liềm màu ngọc bích – thứ xuất hiện trên trán của tất cả ma cà rồng tập sự, Đánh dấu chúng đã bắt đầu biến đổi hoặc sẽ kết thúc trở thành một ma cà rồng trưởng thành hoặc sẽ chết – đã biến mất khỏi khuôn mặt của cô ta.

 

Có nghĩa là cô ta đã bằng cách nào đó chuyển lại thành một con người.